Hầu hết chúng ta ký hợp đồng thuê nhà, hợp đồng dịch vụ, thậm chí hợp đồng lao động theo cùng một cách: đọc lướt 5 phút, dò mỗi chỗ ghi số tiền, rồi ký. Phần còn lại - những điều khoản dài dòng chữ nhỏ - được “tin nhau là chính”. Cho đến khi có tranh chấp, và bạn phát hiện điều khoản phạt cọc nằm ở trang 4 từ đầu.
Bí mật
Trước khi ký bất cứ thứ gì, dán bản nháp hợp đồng vào AI:
Đây là hợp đồng [thuê nhà/dịch vụ/lao động]. Tôi là bên [B].
Liệt kê: (1) các điều khoản bất lợi cho tôi và vì sao,
(2) các điều khoản mơ hồ có thể bị diễn giải nhiều cách,
(3) những gì hợp đồng kiểu này THƯỜNG CÓ mà bản này THIẾU.
---
[dán hợp đồng]
Năm phút sau bạn có danh sách những điểm cần hỏi lại bên kia - trước khi đặt bút, không phải sau.
Vì sao prompt này hiệu quả
Câu hỏi số (3) là câu ăn tiền nhất, vì rủi ro lớn nhất trong hợp đồng thường không nằm ở điều khoản bất lợi - mà ở điều khoản vắng mặt. Hợp đồng thuê nhà không nói gì về việc trả cọc khi nào, hợp đồng dịch vụ không có điều khoản nghiệm thu - im lặng đó luôn có lợi cho bên soạn hợp đồng, và mắt thường gần như không thể “đọc” được thứ không được viết ra.
Khai báo “tôi là bên B” cũng quan trọng không kém: cùng một điều khoản có thể lợi cho bên này và hại cho bên kia, AI cần biết nó đang bảo vệ ai.
Hai ranh giới cần rõ. Thứ nhất, đây là bước rà soát, không thay thế luật sư - với hợp đồng giá trị lớn hoặc ràng buộc dài hạn, danh sách AI đưa ra là thứ bạn mang đến luật sư để buổi tư vấn hiệu quả hơn, không phải lý do để bỏ qua luật sư. Thứ hai, hợp đồng chứa thông tin nhạy cảm - che số CMND/CCCD, số tài khoản trước khi dán, hoặc dùng tài khoản AI doanh nghiệp nếu công ty có.
Làm ngay trong 60 giây
Tìm lại một hợp đồng bạn đã ký - thuê nhà chẳng hạn - và chạy thử prompt trên. Lần đầu nhìn thấy danh sách những thứ mình đã ký mà không biết, bạn sẽ không bao giờ ký kiểu cũ nữa.